Thầy ơi, còn nhớ em chăng?

Vậy là đã gần 5 năm kể từ cái ngày hôm đó, ngày em rời xa mái trường và người thầy thân yêu. Thầy còn nhớ chăng khuôn mặt của em, ánh mắt u sầu và đôi môi mím chặt, không nói nên lời… 

thay

Em đang ngồi mân mê với lũ bạn trong lớp học  thì một dáng người hao hao gầy, cùng với nụ cười là một giọng nói trầm ấm đến lạ thường xuất hiện trước mặt em. Chút bối rối xen lẫn tò mò, em chào thầy rụt rè, ngắn gọn. Thầy cũng biết em là đứa học trò nhút nhát mà, có nói được gì đâu, chỉ lặng lẽ đứng nhìn, nghe ngóng xem thầy nói gì với lũ bạn. Hình như thầy sẽ dạy lớp em kì hai? Ồ, lạ lắm, cái cảm giác của ngày hôm đó… Có lẽ một chút say nắng chăng? Hay là em có duyên với thầy?
 Em- con bé 15 tuổi, với đôi mắt nâu lạnh lùng và khuôn mặt biểu cảm nhưng không ai có thể đoán được điều gì từ nay là học trò của thầy đó. Quả thật là em đã vui vô cùng và còn mừng thầm nữa chứ, tự dưng có một thầy giáo vừa trẻ lại vừa đẹp kèm cặp. 

 Thật khó mà cắt nghĩa được suy nghĩ trong em những ngày đầu được là học trò của thầy. “Thầy chỉ hơn em có 10 tuổi thôi, vẫn gọi là anh được cơ mà”- em nghĩ thầm rồi lại cười rúc rích với đứa bạn. 

Thầy biết không, thầy là người thầy đặc biệt nhất của em đó vì chưa một ai khiến em nhớ sâu sắc như vậy đâu. Đã gần 8 năm qua đi rồi nhưng em vẫn luôn cất giữ hình bóng của thầy trong cuốn lưu bút, luôn ghi nhớ tất cả những gì thầy dạy, cả nụ cười duyên “quá cỡ” và giọng nói trìu mến, ngọt ngào.

Từ khi thầy dạy em môn lý, hôm nào đến lớp em cũng chuẩn bị trước bài vở thật cẩn thận và chưa bao giờ quên làm tất cả các bài tập thầy giao. Vốn không có nhiều năng khiếu học môn tự nhiên nên em chỉ có thể học bằng sự chăm chỉ và học vì thầy thôi.

Em còn nhớ mãi cái hôm thầy giao cho lớp 12 bài diện xoay chiều mà chỉ trong 1 ngày phải làm xong. Ôi, quả thực là rất khó đối với em. Dù em có chăm chỉ đến mấy thì cũng không dám chắc có làm hết được không. Nhưng rồi động lực từ thầy và sự quyết tâm kết thúc bằng được đã giúp em đạt được kì tích. Em là người duy nhất sau hôm đó hoàn thành tuyệt đối tất cả bài tập và… không cần suy nghĩ quá nhiều, thầy cho em điểm 10.

Thầy biết không, em đã hạnh phúc khôn tả vì đây là điểm 10 đầu tiên của em ở môn Lý đó, thật không bõ em thức thấu sáng để làm bài. Cám ơn thầy vì kể từ đây trở thành động lực học của em, một mốc son chói lòa trong lịch sử ba năm cấp 3.

Thời gian trôi đi… Những ngày tháng ôn thi vất vả, những giờ thi cứ nghặt ngèo và cả những giọt mồ hôi lăn dài trên má của thầy, những ngày luyện thi cuối cấp rồi kì thi đại học cũng qua đi, em và cả thầy, cả lớp như bị cuốn vào cái vòng xoáy của những mùa thi, mệt mỏi và căng thẳng vô cùng.

Tất cả cũng kết thúc, em lại đối diện với kì thi đại học- cánh cửa mở ra ước mơ! Những lời động viên của thầy và cả những câu hát vội vàng chúng em dành tặng thầy ngày chia tay cuối năm cũng vội qua đi. Em không dám tin vào sự chuyển động nghiệt ngã của thời gian, hình như nó sắp chia lìa và bắt em phải xa thầy rồi.

Ngày chia tay quá xúc động khiến em không nói nên lời nào. Thầy là một người thầy em đã kính yêu và tôn trọng vô cùng. Em chỉ dám nhìn thầy thật lâu, không nước mắt, không nụ cười, em không dám thể hiện cả cảm xúc, chỉ biết chôn chặt trong tim. Những câu hát “gượng ép” mà sau 3 năm gắn bó thầy mới cố gắng hát tặng chúng em đã theo em suốt những năm sau đó, một bài hát về thời sinh viên, bay bổng và lãng mạn vô cùng.

2 năm sau

“Vậy là em đã trở thành cô sinh viên năm 2 rồi đó thầy ạ! Em không còn là con bé gầy tong teo ngày nào nữa đâu nhá!”- Em nhoẻn miệng cười sau 2 năm không gặp thầy. Thật bất ngờ, thầy em vẫn không hề già đi, thậm chí còn trẻ hơn cả ngày xưa, thầy tặng em nụ cười rạng rỡ như thể thầy vui lắm khi gặp lại em. 
Rồi 3 năm nữa lại qua đi….

- Thầy ơi, thầy còn nhớ em không?
- Ôi, em đấy ư, sao lại khác thế này, thầy không thể nhận ra, em lớn lên lúc nào đó?

Thật là lạ, cứ mỗi lần gặp thầy, lại một lần thầy mở tròn mắt nhìn em, em vẫn thế đấy chứ.

Lại 3 năm nữa qua đi…. “Thật không ngờ em vẫn còn nhớ thầy, cám ơn em, cám ơn em vì tất cả! Thầy mong em sẽ là người phụ nữ không những thành đạt mà còn hạnh phúc nữa!”

Thật nhiều, thật nhiều những kỉ niệm về thầy mà em sẽ không bao giờ quên được. Em đã khắc ghi tất cả rồi đó. Cái thời áo trắng mộng mơ cùng thầy dưới mái trường đôi lúc vẫn gợi lại trong em, khiến hình ảnh của thầy chỉ càng đậm hơn, sâu sắc hơn.

                                                                                                                                                             Phôi Pha 
 


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

THI TRAC NGHIEM

QUY KHUYEN HOC

CO SO VAT CHAT

Untitled

Tài nguyên giáo dục

Học sinh

 

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.
Video: Bài dự thi Radio học đường trường THPT Bắc Trà My tại cuộc thi "High school FM" do Tỉnh đoàn tổ chức


Liên kết website

Thăm dò ý kiến

Theo bạn Website này đã đáp ứng được nhu cầu của bạn đọc chưa?
 

Thống kê

  • Các thành viên : 8
  • Nội dung : 790
  • Liên kết web : 17
  • Số lần xem bài viết : 2198741
Hiện có 49 khách Trực tuyến

BẢN QUYỀN THUỘC VỀ TRƯỜNG THPT BẮC TRÀ MY

Địa chỉ: Thị trấn Trà My, huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng nam. Tel: (0510) 389 3422.

Powered by TAVICO - 0909.378.208

..